Quá khứ ko níu kéo được tương lai

0
391

Để tao kể chúng mài nghe chuyện tình bố mẹ tao!
Bố tao vẫn nói “Bố đẹp trai như Đan Trường, m không tin, không phải con gái bố.” Bố có mái tóc bồng bềnh, người bố nhỏ bé nhưng thư sinh. Bố thường chạy con xe honda be bét nhè thời cổ lai hy đi ngang dọc cả huyện lị, phun thuốc trừ bọ gậy cho Chữ thập đỏ. Bố thường đùa “mẹ mày thấy bố đẹp trai, nên bẫy bố, lỡ ra mày.”

Mẹ mang thai tao khi hai bố mẹ còn ở khu tập thể Quỳnh Mỹ. Mẹ làm giáo viên dạy thể dục. Dân điền kinh, thứ duy nhất mẹ có là một quả tim to có thể bơm được nhiều máu, còn lại, mẹ chẳng có gì.

Ngày tao sinh, bố kể mẹ bị hẹp xương chậu, rặn không ra con. Bác sĩ rạch tầng sinh môn, lôi tao ra, thì thấy ba vòng rau quấn ở cổ. Tí chết! Ok! Nhưng ông trời không cho tao chết dễ như thế. Sau khi sinh, mẹ yếu quá không đủ sữa cho con, bố bế tao dọc hành lang trong viện, xin sữa. Nhưng thời đó khan hiếm tài nguyên, đến sữa mẹ cũng không có, các bà bầu lắc đầu, che ngực như một hành động tự bảo vệ mình.

Bố liền đưa mẹ và tao về nhà bà ngoại, xin sữa của cô hàng xóm có đứa con gái sinh trước tao năm tháng. Sau đó, mẹ bị băng huyết. Máu trào ra như tuôn theo từng nhịp co thắt của tử cung. Cả nhà hoảng hốt. Cậu tao phi con xe cào cào chạy lên tỉnh tìm bố. Bố về đến nơi, mẹ đã tím tái mặt mày đứng giữa đống máu, khép chặt hai đùi, tưởng như làm thế có thể khiến máu ngừng chảy, lại nấc lên từng hồi “Cứu em với!”
Mọi người đặt mẹ lên chiếc chăn bông, khiêng đến trạm xá xã. Máu nhuộm chiếc chăn thành một màu loang lổ. Mùi máu tanh, rất tanh! Y tá ở trạm xá nói rằng “Bệnh nhân tim to, bơm nhiều máu, không chết ngay được đâu. Lên tuyến tỉnh đi.”
Gia đình lại lóc cóc lên tỉnh. Ngày đó, vượt 5 km lên tới tỉnh là cả một vấn đề. Bố nói, khắp nơi đều là máu, y tá đã nhét bông nhưng không cầm được máu, không có tiền, không có thuốc, không có bác sĩ. Y tá nói “chị nhà được chuẩn đoán do sót rau, nên gây băng huyết, bây giờ phải nạo. Gia đình chuẩn bị tiền làm thủ tục.”

Mồ hôi bố thấm ướt áo sơ mi. Không có tiền thì không giữ được mạng người. Bố đẩy tao khóc ngằn ngặt cho bà ngoại bế, chạy về tòa soạn báo, lấy nhuận bút.

Bố nói “Bố có 5 nghìn đồng nhuận bút để dành, lấy được rồi mẹ con sống thêm được một chút.”

Trớ trêu là cô kế toán đi chợ, không ở cơ quan, không có chìa khóa két. Bố ngồi trước thềm tòa soạn để đợi. Đợi thêm 1 giây, mẹ mất thêm 1 giọt máu. Thế mà đợi cả tiếng đồng hồ. Khi cô về, cô cẩn thận mang cho bố một xập tiền 500 đồng vừa đỏ vừa thơm. Cô bảo “tôi quý chú lắm mới dành cho chú tiền mới đấy.”

Tiền mang về đến nơi, y tá cũng lập tức thực hiện tiểu phẫu, nhưng nạo rồi, kiểm tra tới lui, máu vẫn chảy. Mẹ bắt đầu mất ý thức. Bác tao ở nhà, mang chiếc chăn nhuộm đầy máu ra sông giặt, máu nhuộm đỏ một khúc sông. Đến bây giờ, sau bao nhiêu năm, bác kể lại rằng khi đó, thực sự mọi người đã từ bỏ hy vọng rồi.

Tao không hình dung được bố đã hoảng loạn như nào. Nhưng cho đến hai mươi năm sau, giọng bố vẫn run run, lại chậc chậc vừa nói vừa lắc đầu. Bố bảo “đẻ mày ra tao chết nửa đời người!”

Vì quá tuyệt vọng, bố thẫn thờ đi dọc xuống hành lang bệnh viện, lại bỗng tình cờ gặp cô giáo bộ môn dạy bố tại trường Y. Cô giáo thấy vẻ tím tái của bố, mới chặn lại hỏi chuyện.
Bố mếu máo rằng “Cô ơi vợ em sắp chết!”

Tao không biết chúng mày nghĩ gì, nhưng tao luôn tin vào số phận. Trên đời này làm gì có nhiều sự tình cờ đến thế. Việc bố vì tuyệt vọng mà rời bỏ phòng bệnh đi lang thang là một sự sắp đặt, việc gặp lại cô giáo cũng là một sự sắp đặt. Cô giáo vội vàng gọi bác sĩ, trực tiếp vào phòng cấp cứu, xem xét tình hình. Cô nói không phải sót rau, đây là do khi rạch tầng sinh môn đã không cẩn thận cắt vào một động mạch rất nhỏ, chỉ cần một vài thủ thuật là ổn.

Cô ấy là cứu tinh của cả gia đình, nhưng chưa bao giờ tao gặp cô. Bố bảo bây giờ cả gia đình cô sang Mỹ định cư rồi. Trên đời này, người đến người đi, nếu không kịp trân trọng hiện tại, ngoảnh lại đã không còn gặp được nhau. Nên lòng tốt không phải để truyền qua lại, lòng tốt để truyền từ người này sang người kia. “Thay vì tìm cô ấy để cám ơn, thà con dùng lòng tốt giúp người khác!”

Thế rồi, kinh qua bao gian khổ, bao sóng gió, chuyện hết yêu, vẫn là hết yêu. Đôi khi nhìn lại tấm ảnh cưới của hai bố mẹ, tao không thể tưởng tượng được có một ngày hai người lại bình thản ngồi đối diện nhau, kể lại chuyện cũ với vẻ lạnh lùng của những người ngang qua đời nhau. Đủ duyên thì tụ, hết duyên thì tán. Vẻ bàng hoàng vẫn còn trong mắt bố mỗi khi nhắc lại chuyện năm ấy. Vẻ yêu thương cũng còn hiện hữu khi nhớ đến dáng vẻ của mẹ thủa đôi mươi. Nhưng khi hai người kí vào đơn li hôn, bố nói “Âu cũng là số phận!”.

Tao tin vào số phận, nhưng tao càng tin vào tình yêu của con người. Tình yêu không phải sự tham lam hay ích kỷ. Bởi vì con người không phải thú vật (đã từng, ok, chuyện đó xảy ra cách đây lâu lắm rồi) Nhưng tình yêu luôn có thời hạn, hết yêu là hết yêu, mọi lí do, đều chỉ là sự lấp liếm cho việc đã không còn tình cảm. Tình yêu không thay đổi, mà là con người đổi thay. Rốt cuộc sau bao nhiêu năm, tao vẫn buồn vì tình yêu của bố mẹ. Nhưng tao biết, kết tinh tình yêu của các cụ, chính là tao. Cho nên tao chỉ muốn nói với chúng mày rằng, trên đời này, chuyện bỗng một ngày thức dậy, có người rời bỏ mình sau bao bão giông là chuyện vô cùng bình thường. Như Phan Ý Yên nói “vĩnh viễn là một từ ảo tưởng được sinh ra trong nỗi cô đơn”.

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here